Chí Phèo – “Hậu” hiện đại
Phạm Lưu Vũ
Ta là một kẻ có chí. Điều
này thì không cần phải nghi ngờ. Bước chân ra khỏi làng, ta lẩm nhẩm một câu
vừa nghe được từ lão hàng xóm: “Đã mang tiếng ở trong trời đất / phải có danh
gì với núi sông“. Ta cần phải lập danh?
Điều đó thì rõ rồi. Vấn đề là phải có một cái đích nào đó để phấn đấu, theo
đuổi. Đuổi kịp rồi thì lại phải vượt qua, vượt càng xa càng tốt… Bình sinh, ta
ghét cay ghét đắng sự tầm thường. Ta chỉ hâm mộ mỗi sự nổi tiếng mà thôi. Nổi
tiếng – đó chính là cái đích phấn đấu của ta. Nhưng khái niệm ấy chung chung
quá, trừu tượng quá. Phải tìm một cái đích trực quan hơn. Trên đời ai là người
nổi tiếng nhất? Kẻ đó sẽ là cái đích cụ thể, bằng xương bằng thịt để ta phấn
đấu, để ta đuổi kịp, đuổi kịp rồi vượt qua. Ta tìm đến một vị học giả ở phố
huyện.
Nghe nói vị học giả này đọc
nhiều sách lắm, đọc đến nỗi méo cả mồm đi. Trong nhà ông ta, sách chất cao đến
trần, sách chật cả lối đi, thậm chí ngồi ỉa cũng phải dựa lưng vào sách… Chắc
chắn vị học giả ấy sẽ tHỏa mãn yêu cầu của ta. Nghe ta hỏi, vị học giả méo mồm
ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời: “Từ khi lão biết đọc sách đến nay, đã sáu chục
năm có lẻ. Song chưa thấy ai nổi tiếng hơn cái lão Chí Phèo ở làng Vũ Đại!“.
Chí Phèo là người nổi tiếng nhất? Vị học giả đó đã phán thì không thể sai. Vậy
Chí Phèo sẽ là cái đích để ta vượt qua. Ừ thì Chí Phèo! Tay
này ta biết. Có cả truyện viết về lão hẳn hoi. Cả cái làng Vũ Đại gì ấy nữa.
Làng đó đâu có khác gì làng của ta. Cũng rặt một hạng nông dân chân đất mắt
toét thấp cổ bé họng coi vợ như giời coi giời bằng vung coi vung bằng bảo bối…
Vậy thì, làng Vũ Đại đã sản sinh ra một Chí Phèo – vĩ nhân nổi tiếng nhất mọi
thời đại, tại sao làng ta lại không thể sinh ra ta, người sẽ còn nổi tiếng hơn
cả Chí Phèo gấp nhiều lần?
Một khi tâm đã phát tiết thì
trí phải động đậy. Thế là ta bắt đầu nghiên cứu về Chí Phèo và hành trì công án
theo đúng “hệ thống“ của Chí. Ta bất ngờ phát hiện ra Chí có mấy tư tưởng lớn.
Đại khái:
Thứ nhất, rạch mặt ăn vạ.
Thứ hai, một khi đã không mở
miệng thì thôi, đã mở miệng thì chửi cả làng.
Thứ ba, không ngán thằng
nào, dù nó to đến đâu cũng nhất định thắng, thắng bằng mọi giá, bằng mọi kiểu
trên đời.
Thứ tư, gặp trường hợp khó
thắng quá thì quay trở lại áp dụng tư tưởng thứ nhất.
Thứ năm, thắng rồi thì phải
biết sướng, biết khuếch trương cái sướng dù thân mình chỉ còn thở hắt ra.
Thứ sáu, có hai loại sinh
vật vẫn có thể tồn tại và phát triển tốt mà chỉ nhờ vào những cái sướng ấy là
rùa và ốc sên (trong quá khứ, chúng đã từng thắng trong mấy cuộc chạy thi với
thỏ).
Thứ bẩy, gặp kẻ yếu bóng vía
thì xòe lửa dọa đốt nhà.
Thứ tám, thiên đường = bờ
sông + rượu + trăng + gió + gái (Thị Nở).
Thứ chín, cháo (+hành) cứu
rỗi thiên hạ.
Ta hành trì những tư tưởng
trứ danh đó một ngày, hai ngày rồi ba ngày… Kết quả thật bất ngờ.
Một hôm ta đang bôn ba trên
đường, đầu óc đang mải suy ngẫm đến bậc vĩ nhân họ Chí thì bỗng có một gã lùn
tịt, đầu nhẵn thín như quả bưởi, mặt tròn xoe như cái thớt ở đâu chạy tới túm
lấy ta rối rít: “Ôi! Minh chúa, minh chúa, kẻ hèn này đợi minh chúa ở đây đã
lâu…“. Ta hơi ngạc nhiên. Song chỉ thoáng cái thôi. Ta lập tức hiểu ra rằng gã
lùn này muốn tôn ta làm chúa để theo hầu điếu đóm đây. Thế thì còn gì bằng.
Nhưng tại sao nó lại tình nguyện như vậy? Ta đã kịp ngôn câu nào đâu? Cái này
đích thị là “hữu xạ tự nhiên hương“ đây. Trước kia ta cũng từng thử sức viết
lách ba lăng nhăng, cũng từng ra sân khấu diễn những vai này, vai nọ… song mãi
chẳng thấy có ma nào săn đón. Vậy mà bây giờ, chỉ cần tu tập cái công án kia có
mấy ngày, xung quanh ta đã toả ra một vầng hào quang có sức hút như nam châm
vĩnh cửu. Cái thứ hào quang ghê đến như thế thì chỉ có thể có tên là hào quang
Chí Phèo. Nó hấp dẫn đến nỗi lập tức có kẻ tôn ta làm chúa. Cứ cái đà này thì
chẳng mấy chốc, ta sẽ có cả đàn lâu la cho mà xem. Và, công cuộc cứu rỗi hồn
vía của thiên hạ theo cái định hướng cháo hành vừa sáng tạo, vừa thông minh
tuyệt đỉnh kia của Chí Phèo tiên tổ, biết đâu sẽ nhờ vào lũ lâu la ấy mà thành
công rực rỡ chưa biết chừng.
Quả nhiên vài hôm sau lại có
thêm một thằng cao ngẳng, người mảnh khảnh, mặt dài như cái bơm, cặp môi dày
như hai con đỉa trâu, tìm tới xin bổ sung vào chân điếu đóm. Không những thế,
thằng môi dày còn dắt theo một đám đệ tử. Thì ra ngày trước, chính nó cũng từng
say mê tu tập một loại công án, nhưng không phải công án Chí Phèo, mà là một
thứ công án ngoại lai có tên A Q. Đó là tên của một vĩ nhân dở hơi người làng
Mùi ở tận bên Tàu. Nghe nói vĩ nhân ấy cũng được chép trong sách của lão Lỗ Tấn
Lỗ Tạ gì đấy. Dù sao thì công án đó cũng có tác dụng tạo ra xung quanh nó một
vầng hào quang, tuy có yếu hơn vầng hào quang Chí Phèo của ta, song cũng đủ để
nó thu nạp được khối đệ tử. Nói đến công án ngoại lai thì còn phải kể đến một
thằng nữa. Thằng này người lẻo khoẻo như cây sậy, nhưng luôn tự coi mình là tráng
sĩ, suốt ngày mơ chiến đấu với những gã khổng lồ hoặc cối xay gió. Công án của
nó có tên Đông-Ki-Sốt. Tất nhiên, cái thứ công án của bọn mũi lõ mắt xanh xa
lắc xa lơ đó làm sao có thể so sánh với những tư tưởng quốc hồn quốc túy của
Chí Phèo trứ danh được. Nên nó mới phải tìm đến bái ta làm minh chúa.
Rồi tiếp đến một thằng cũng
lùn, nhưng được cái mặt vuông như cái bánh chưng, nom ra dáng con nhà võ. Thế
mà nghe nói nó từng làm nghề thầy giáo, là giáo sư. Hừ! Đời này thiếu cha gì
giáo sư. Khi xưng danh họ còn ghép thêm một cái học vị cao ngất ngưởng vào đấy
nữa cho nó oách, gọi là giáo sư tiến sĩ (viết tắt là GSTS, mà trên đời có một
gã cao bồi Viễn Đông tên Đặng Thân cứ nhất định “phiên“ thành: “Gia Súc Thiến
Sót“). Cái mặt kia thì sư xiếc nỗi gì? Có mà sư hổ mang! Hình như nó từng có
tiền sự phá trinh học trò nên bị đuổi khỏi nghề. Ôi! nếu quả thực như thế thì
có mà đuổi hết. Bởi thiên hạ ngày nay có thầy nào mà lại không phá trinh học
trò? Những bộ óc ngây thơ, trong sáng, mới toanh như những tờ giấy trắng chẳng
phải đã bị hết thầy nọ nhồi đến thầy kia nhét, làm cho chúng mất toi sự trong
trắng, ngây thơ đi đấy sao? Đồng ý là muốn tồn tại trong cuộc đời này thì con
người ta đừng bao giờ mơ tới việc giữ gìn trinh tiết. Song cái sự phá trinh tư
tưởng kia thì các thầy không thể phủ nhận hay cãi chày cãi cối được. Chính ta
còn bị mất trinh từ trong giấc mơ kia thì sao! (câu hát gì mà từ thuở lên ba
tuổi ta đã phải hát đi hát lại mãi í nhẩy?). Thôi, không mất thì giờ với cái vụ
trinh tiết con khỉ con tườu đó nữa.
Tiếp theo đến mấy chục thằng
đầu đường xó chợ, chuyên cướp của hiếp dâm tìm đến bái ta làm đầu lĩnh. Lũ này
càng về sau ta càng thấy chúng đặc biệt hữu dụng. Gì chứ cái khoản cướp, hiếp
và đéo ấy thì hệ tư tưởng của Chí Phèo trứ danh đâu có cấm. Ngay cả ta cứ nghĩ
đến đàn bà là lập tức toàn thân nổi gai ốc, bao nhiêu lông lá trong người dựng
hết cả lên. Ta thu nạp tất tần tật. Ta từng đọc sách thánh hiền, cũng võ vẽ đôi
câu chữ Nho mang ra gắn vào chỗ này chỗ nọ, được việc ra phết. Song ta chỉ đắc
ý mỗi câu: “dụng nhân như dụng mộc“. Ta
sẽ sử dụng lũ lâu la này, tùy sở trường, sở đoản mà huy động. Dài thì làm cán
cuốc, cán thuổng, ngắn thì làm cán búa, cán rìu… chắc chắn sẽ được việc.
Và ta đã thành công. Cái đám
lâu la đa tài, đa dâm, đa dục, đa nhân cách ấy của ta cứ theo cấp số nhân mà
tăng mãi không ngừng, chẳng mấy chốc đã đàn đàn, lũ lũ. Danh của ta cứ thế nổi
lên vùn vụt như diều gặp cơn dông. Công cuộc hoằng dương tư tưởng Chí Phèo hầu
như không gặp sự trở ngại nào đáng kể. Có kẻ mới nghe hơi đã lập tức thông suốt
mọi lý sự của Chí. Thì ra nó vốn có sẵn cái bản năng Chí Phèo từ thuở cha sinh
mẹ đẻ rồi. Mà chẳng riêng gì một hai trường hợp ấy. Ta đã nhanh chóng phát hiện
ra rằng cả xứ sở này, ai ai cũng đều có sẵn cái “gien“ Chí Phèo từ trong trứng,
ai cũng có thể sẵn sàng trở thành một gương Chí Phèo điển hình tiên tiến hoặc
chiến sĩ thi đua…
Ta bèn noi theo các bậc đi
trước mà chế ra khẩu hiệu. Những khẩu hiệu của ta là: “Nhà nhà Chí Phèo, người
người Chí Phèo“; hay: “Làm Chí Phèo mới biết nghèo là nhất“; hoặc: “Khối đại
đoàn kiết Chí Phèo“ (lưu ý: “kiết“ chứ không phải “kết“, xin đừng nhầm), vân
vân… Từ nay, sự nghiệp của ta và lũ lâu la là chỉ việc làm cho cái “gien“ quý
hóa đó trong mỗi con người trở thành
gien “trội“ là xong. Cứ chờ đấy.
Ta đã nghĩ tới việc phải
xuất khẩu cái “gien“ Chí Phèo đi khắp thế gian. Thế gian này còn nhiều lạc hậu,
vớ vẩn lắm, chưa được nếm mùi Chí bao giờ. Tuy thỉnh thoảng cũng biết chửi nhau
đấy, song hầu như chỉ là các cuộc chửi tay đôi, tay ba. Phổ biến nhất vẫn là những
vụ cả làng xúm vào chửi một thằng, song tuyệt chưa bao giờ thấy một thằng nhảy
ra chửi cả làng như ở xứ sở này. Chửi cả làng mà cả làng cứ làm thinh, ai cũng
nghĩ chắc nó trừ mình ra. Thế là cả làng yên. Điều đó mới giỏi chứ? Quá giỏi là
đằng khác. Thằng chửi giỏi đã đành, cả những thằng nghe chửi cũng giỏi nốt. Xứ
sở như vậy thì độc nhất vô nhị, hỏi đã có nơi nào được như thế hay chưa? Vậy
thì còn phàn nàn vào đâu được nữa. Ta đúng là một người hạnh phúc, chẳng cần
phải nằm mơ cũng được thác sinh ra tại nơi đây. Cái “gien“ Chí Phèo bất hủ ấy
mà được xuất khẩu, được nhân ra rộng rãi, thì cả thế gian này (trong tương lai)
sẽ chỉ gồm toàn những làng Vũ Đại. Khi đó, chẳng những thân ta kiếp này thỏa
chí, mà lũ điếu đóm kia chắc cũng được thơm lây. Chẳng những tông miếu của ta
được hương khói nghìn thu, mà tổ tiên của lũ lâu la chắc cũng được bốn mùa cúng
tế. À, lại nói chuyện nghìn thu. Từ lâu, ta đã nghĩ đến việc phải tập đại thành
một bộ kinh điển về tư tưởng của Chí Phèo để truyền mãi cho muôn đời sau. Ta
bèn tập hợp lũ lâu la lại:
“Các người hãy nghe ta nói đây. Từ khi theo ta
tu tập và hoằng dương công án Chí Phèo đến nay, các người đã chứng kiến ta hết
đi từ thành công này đến thành công khác. Song các người có biết công lao lớn
nhất của ta đối với tư tưởng của Chí Phèo bất diệt là cái gì không?“.
“Minh chúa là người đã có công phát hiện ra tư
tưởng của Chí Phèo rồi đem nó ra áp dụng một cách vô cùng sáng tạo vào hoàn
cảnh thực tiễn của chúng ta“ – thằng lùn mặt tròn lên tiếng.
“Đó chỉ là một trong những công lao. Song chưa
phải là công lao lớn nhất“ – Ta gật gù trả lời nó.
“Minh chúa là người đã có công phát chuyển
những tơ tưởng đó, làm cho ló trở thành một hệ tơ tưởng hoàn trỉnh, tuyệt đối
cúng, tuyệt đối văn minh mọi dợ, hơn hẳn những thứ tơ tưởng cũng rả cầy khác…“. – thằng môi dày khẳng định (thằng này những
lúc xúc động quá vẫn hay có tật nói ngọng).
“Đó cũng chỉ là một trong những công lao. Song
vẫn chưa phải là công lao lớn nhất“ – Ta lại hào hứng ngắt lời.
“Minh chúa là người thấu hiểu sâu sắc những
nguyên lý của tư tưởng Chí Phèo. Đến nỗi đã tạo ra xung quanh mình một vầng hào
quang, có sức hút mãnh liệt như của những con cái đối với con đực trong mùa
động dục. Kẻ ngoan cố, bảo thủ đến mấy đứng trước minh chúa cũng dễ dàng bị
thuyết phục. Công lao của minh chúa cao như giời, rộng như bể. Minh chúa là kim
thân La Hán của đạo đức, trí tuệ, của chân, thiện, mĩ, của…“ – Đến lượt thằng
lùn mặt vuông lên tiếng.
“Điều đó tất nhiên quan trọng. Song đó là một
trong các nguyên nhân dẫn đến những thành công của ta. Ta nhắc lại, nguyên
nhân, chứ không phải công lao lớn nhất“ – Ta lại hào hứng ngắt lời. Ta buộc
phải làm như thế. Nếu không thì không biết nó sẽ còn ca đến bao giờ.
“Bình sinh minh chúa là người sinh ra để chiến
đấu với toàn những gã khổng lồ. Minh chúa là con châu chấu, nhưng là con châu
chấu có cái đuôi rất to. Trên đời này không một chiếc xe nào mà nó ngán cả. Đá
ngã xe chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ. Công lao của minh chúa là đã
dạy cho những gã khổng lồ một bài học, rằng đừng có dại mà dây với lũ châu chấu
chúng ta“ – Đến lượt thằng lẻo khoẻo hùng hồn.
“Ý hay đấy. Có khí phách lắm. Điều đó thì tất
nhiên rồi. Song cũng vẫn chưa phải là công lao lớn nhất“ – Ta trả lời, cảm thấy
trong lòng vô cùng hưng phấn.
“Vậy thì những đầu óc thiển cận của lũ chúng
tôi xin chịu. Xin minh chúa giải thích cho chúng tôi được mở rộng tầm mắt“ –
Tất cả đồng thanh.
Bấy giờ ta mới lấy lại tư
thế, chắp tay sau đít nhìn khắp lượt lũ lâu la rồi trịnh trọng ngôn ra một chân
lý:
“Công lao to lớn nhất của ta, là đã chứng minh
một cách hùng hồn, bằng thực tiễn hết sức sinh động, rằng tư tưởng của Chí Phèo
vẫn tuyệt đối đúng, ngay cả trong thời buổi không có những Bá Kiến, Lý Cường,
Đội Tảo… hiểu chưa?“.
Tất cả cùng ồ lên một tiếng
để tỏ rằng mình đã hiểu, đã tâm phục khẩu phục. Chân lý đơn giản ấy té ra không
phải ai cũng có thể nghĩ ra được. Việc tiếp theo là tiến hành bộ tập đại thành
về tư tưởng của Chí Phèo. Tất cả dễ đến ba vạn chín nghìn trang chia làm bốn
năm mươi tập, mỗi tập ngót nghìn trang khổ mười ba nhân mười chín rưỡi được
hoàn thành và in photo coppy giấy vụn trong khoảng thời gian kỉ lục. Cái lão
Chí Phèo mặt nát như tổ đỉa vì rạch quá nhiều ấy ở dưới suối vàng, chắc chẳng
bao giờ nghĩ rằng tên tuổi của mình lại có ngày vinh quang đến thế. Ta không có
ý giới thiệu nội dung bộ tập đại thành vĩ đại ấy ở đây, bởi trong khuôn khổ một
bài tự bạch thì không thể dài dòng văn tự. Chỉ xin trích một luận điểm cơ bản
có tính nguyên lý kim chỉ tây bất di bất dịch được nhấn mạnh ngay tại chương mở
đầu như sau:
“Tư tưởng bất diệt của Chí Phèo vẫn tuyệt đối
đúng, vẫn có thể áp dụng một cách rộng rãi và cực kì hiệu quả ngay cả trong
thời buổi không có những Bá Kiến, Lý Cường, Đội Tảo với cả binh Chức nữa… Song,
quan trọng là vẫn phải có… Thị Nở. Tuy nhiên điều đó không hề gây khó dễ gì,
bởi người xưa đã từng khẳng định, rằng tuy thời thế có lúc khác nhau, song Thị
Nở đời nào cũng có… Mặc dù đa số Thị Nở càng ngày càng có xu hướng giải phẫu
chuyển đổi giới tính thành đàn ông, càng ngày càng thích chuyển sang viết văn,
làm thơ, sáng tác ca khúc… Đó là một điều kiện vô cùng thuận lợi cho việc hoằng
dương sâu rộng và vận dụng triệt để tư tưởng Chí Phèo. Bởi vì, chính lực lượng
văn thi nhạc sĩ Thị Nở đực cái giả cầy lẫn lộn ấy là một cái vốn rất
quý…“.
Văn chương của “Tập đại
thành“ đại loại như thế. Còn những thành tựu cụ thể của ta trong việc thực hành
tư tưởng Chí Phèo thì kể sao cho xiết. Việc này xin nhường lại cho các nhà học
giả học thật, các nhà nghiên cứu nghiên vớt, không đời này thì đời sau, không
đời sau thì đời sau nữa… Ta không thể tự mình thống kê thành tích, đơn giản bởi
ta thuộc hạng người khiêm tốn.
Tuy nhiên, sau khi tập đại
thành được làm xong, trong lòng ta bỗng xuất hiện một mối lo canh cánh. Liệu
những tư tưởng trứ danh của Chí Phèo mà ta đang là đại diện kiệt xuất đây có
được mãi muôn thuở bền vững âu vàng? Có truyền được đến muôn đời con cháu hay
không? Phải bói một quẻ mới được. Ta lại tìm về lão học giả méo mồm ở phố
huyện. Cả lũ rồng rắn theo ta tiền hô hậu ủng, đi đến đâu huyên náo đến đấy.
Trẻ con sợ không dám khóc to, phụ nữ thẹn quên cả cài nút, chó gà nháo nhác,
kêu inh ỏi.
Lão học giả méo mồm làm ra
vẻ thạo đời bảo: “Dân xứ này mười phần ngu đến chín rưỡi, giời cho mỗi cái năng
khiếu Chí Phèo là bẩm sinh, còn những thứ khác chẳng qua do bắt chước hoặc a
dua mà có. Anh đã biết khêu gợi trúng vào cái sở trường ấy của họ thì thành
công là cái chắc. Cần đếch gì phải bói với toán“. Ta bảo: “Thiên có thiên thời, địa có địa lợi,
nhân có nhân hòa (ta nói chữ rất trơn tru). Dù thế đếch nào thì tôi cũng cứ
muốn ông gieo cho một quẻ“. Lão méo mồm
phán chắc như cua gạch: “Thiên hạ vừa trải qua thời ‘bĩ’, thiên địa bĩ. Sau
‘bĩ’ tất đến ‘đồng nhân’, sách trời đã dạy thế, đếch cần gieo cũng biết cả
thiên hạ đang ứng với quẻ ‘thiên Hỏa đồng nhân’…“.
Ta hỏi “đồng nhân“ nghĩa là
gì? lão méo mồm giảng như máy khâu: “Đồng nhân nghĩa là một lũ người. Ví dụ lũ
trộm gọi là đồng đạo, lũ quan gọi là đồng liêu, lũ đồ tể gọi là đồng dao, lũ xu
nịnh gọi là đồng điếu, lũ chờ thời gọi là đồng phục, lũ hết thời gọi là đồng
nát, lũ ở bẩn gọi là đồng hương (cùng mùi), vân vân… Đấy, cái lũ rùng rùng bám
sau lưng anh kia chính là ứng vào quẻ “đồng nhân“ ấy đấy“.
Ta bảo lão rằng không ngờ
trên đời lại có lắm thứ “đồng…“. đến
thế. Vậy cụ thể trong trường hợp của ta thì gọi là “đồng“ gì? Lão méo mồm cáu:
“Là ‘đồng chí’, hiểu chưa? Chẳng phải các anh đang cùng tu tập duy nhất một
loại công án có tên Chí Phèo đấy hay sao? Vậy mà còn phải hỏi“. Ừ nhỉ, cái đại từ cửa miệng ấy ngày nào mà ta
và mọi người chẳng phải dùng đến. Thế mà tự nhiên bỗng quên béng đi mất.
Ta hỏi tiếp thế quẻ “đồng
nhân“ nói gì? Lão méo mồm bảo: “Đồng là đại đồng, là múa gậy vườn hoang, là cả
thiên hạ chỉ còn một cánh đồng, tha hồ mà múa may“. Ta lại hỏi vậy làm thế nào để thi hành cái
đạo “đồng nhân“ ấy? Lão méo mồm tuôn ra một tràng: “Thi hành đạo ‘đồng nhân’
chung qui chỉ là những mánh khoé đối xử với con người. Người mình yêu thì trái
cũng hóa phải, kẻ mình ghét thì phải
cũng hóa trái… Cái gì thuộc về mình thì
xấu cũng thành tốt, thối cũng thành thơm, lưu manh biến thành tử tế. Cái gì
thuộc về kẻ khác thì ngược lại, tốt thành xấu, thơm thành thối, tử tế biến
thành lưu manh. Dấu hết sự thật đi tất sẽ trở thành bậc thánh nhân đạo cao đức
trọng… Vơ lấy những cái tốt của kẻ khác gắn vào cho mình, lại mang những cái
đểu của mình gắn vào cho nó, rồi nhân danh đám đông, vừa đá bóng vừa thổi còi,
vừa la làng vừa ăn cướp, rồi cả vú lấp miệng… thế thì ai còn dám nghi ngờ gì
nữa. Làm được như thế mà cơ đồ không vững như Thái Sơn thì mới là chuyện lạ“.
Lão méo mồm quả là kẻ đọc
sách nhiều có khác, lão nói cứ y như thật. Điều quan trọng nhất nghĩa là ta đã
ứng vào mệnh giời, mệnh giời thuộc về ta. Đã đến nước ấy, thì ta dẫu có không
muốn thành công cũng không được. Mệnh giời đã phán như thế thì ta sướng rồi,
yên tâm rồi. Thật là ứng vào cái câu mà thánh nhân đã dạy, rằng sáng nếu được
xơi cao lương mĩ vị giả, chiều dẫu có bị thổ tả thật cũng cam.
Ta sẽ kết thúc thiên tự bạch
này ở đây thôi. Bây giờ, nếu có ai đi ngang qua chỗ ta, chắc chắn sẽ chẳng khó
khăn gì mà không nhận ra rằng mình đang đi lạc vào làng Vũ Đại. Đơn giản bởi
không tai phải thì tai trái, không tai trái thì cả hai tai, thể nào cũng nghe
văng vẳng tiếng chửi của những Chí Phèo hậu sinh, hậu hiện đại như ta, nhưng
chúng ta không chỉ chửi cả làng như cụ tổ Chí Phèo ngày trước đâu. Bởi vì như
ta đã nói ngay từ đầu, rằng chúng ta giờ đã vượt xa cụ tổ ấy nhiều lắm. Ví dụ
một đoạn thôi nhé:
“Này thì thiên địa tiên sư! Này thì tiên sư
thế giới! Tại sao chúng bay cứ chạy vùn vụt, làm ông phải đuổi theo bở cả hơi
tai. Tối qua ông được mỗi bát cháo hành, hôm nay cũng chỉ hy vọng được thêm một
thìa nữa. Hỏi làm sao ông chạy được? Nếu ông quyền to như Thượng Đế, ông sẽ bắt
tất cả chúng bay dừng lại, để mình ông chạy trước cái đã. Chúng bay cứ càng
ngày càng bỏ ông ở lại tít phía sau. Đã thế ông không thèm chạy nữa, ông bò
đây. Ông vừa bò vừa ngoái lại đằng sau vậy. Dù sao thì ngày xưa, ông cũng đã
từng thắng chúng bay trong mấy cuộc chạy thi rồi. Tiên sư thế giới, ối giời đất
ôi, ối làng nước ô… ô… ôi!…“
SG, Mùa đông 2006
Nguồn: Phạm Lưu Vũ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét