Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Chí Phèo – “Hậu” hiện đại



Chí Phèo – “Hậu” hiện đại

Phạm Lưu Vũ

Ta là một kẻ có chí. Điều này thì không cần phải nghi ngờ. Bước chân ra khỏi làng, ta lẩm nhẩm một câu vừa nghe được từ lão hàng xóm: “Đã mang tiếng ở trong trời đất / phải có danh gì với núi sông“.  Ta cần phải lập danh? Điều đó thì rõ rồi. Vấn đề là phải có một cái đích nào đó để phấn đấu, theo đuổi. Đuổi kịp rồi thì lại phải vượt qua, vượt càng xa càng tốt… Bình sinh, ta ghét cay ghét đắng sự tầm thường. Ta chỉ hâm mộ mỗi sự nổi tiếng mà thôi. Nổi tiếng – đó chính là cái đích phấn đấu của ta. Nhưng khái niệm ấy chung chung quá, trừu tượng quá. Phải tìm một cái đích trực quan hơn. Trên đời ai là người nổi tiếng nhất? Kẻ đó sẽ là cái đích cụ thể, bằng xương bằng thịt để ta phấn đấu, để ta đuổi kịp, đuổi kịp rồi vượt qua. Ta tìm đến một vị học giả ở phố huyện.
Nghe nói vị học giả này đọc nhiều sách lắm, đọc đến nỗi méo cả mồm đi. Trong nhà ông ta, sách chất cao đến trần, sách chật cả lối đi, thậm chí ngồi ỉa cũng phải dựa lưng vào sách… Chắc chắn vị học giả ấy sẽ tHỏa mãn yêu cầu của ta. Nghe ta hỏi, vị học giả méo mồm ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời: “Từ khi lão biết đọc sách đến nay, đã sáu chục năm có lẻ. Song chưa thấy ai nổi tiếng hơn cái lão Chí Phèo ở làng Vũ Đại!“. Chí Phèo là người nổi tiếng nhất? Vị học giả đó đã phán thì không thể sai. Vậy Chí Phèo sẽ là cái đích để ta vượt qua. Ừ thì Chí Phèo! Tay này ta biết. Có cả truyện viết về lão hẳn hoi. Cả cái làng Vũ Đại gì ấy nữa. Làng đó đâu có khác gì làng của ta. Cũng rặt một hạng nông dân chân đất mắt toét thấp cổ bé họng coi vợ như giời coi giời bằng vung coi vung bằng bảo bối… Vậy thì, làng Vũ Đại đã sản sinh ra một Chí Phèo – vĩ nhân nổi tiếng nhất mọi thời đại, tại sao làng ta lại không thể sinh ra ta, người sẽ còn nổi tiếng hơn cả Chí Phèo gấp nhiều lần?

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Tạp văn Phạm Lưu Vũ



Tạp văn Phạm Lưu Vũ

Thầy của Khổng Tử
 (Trích Luận ngữ Tân thư)

Tục nhân lỡ một người thầy thì ôm hận suốt đời. Thánh nhân lỡ một người thầy thì ôm hận nghìn thu. Tục nhân ôm hận vì không gặp cơ hội được trên người. Thánh nhân ôm hận vì cảm thấy có lỗi nặng với những đời sau. Việc hôm nay, té ra có nguyên do từ bao đời trước nữa. Ví dụ cái chuyện thật, giả của muôn đời. Muôn đời thật thà là món trang sức rẻ tiền của dối trá, dối trá là chủ nhân đích thực của thật thà. Than ôi! cái đạo nói thật chẳng phải tầm thường. Đến thánh nhân cũng muốn cầu còn chẳng được. Thế gian xưa nay vẫn leo lẻo đấy, cứ tưởng mọi chuyện rồi sẽ rõ như ban ngày. Vậy mà rốt cuộc, tìm mãi có thấy tí sự thật nào đâu. Chung quy cũng tại một bận lỡ làng của bậc Vạn Thế Sư mà sinh ra cả…

Âm nhạc kiểu Geisha



Âm nhạc kiểu Geisha


Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Vũ Kiều Trinh: Kẻ cắp Siêu Thị...



Vũ Kiều Trinh: Kẻ cắp Siêu Thị...

Trần Đức Thắng

  Vũ Kiều Trinh: Kẻ cắp Siêu Thị ở Thụy Điển, Anh Quốc, lại là người nói về Văn hóa dân tộc của Đài VTV
 
Mỗi lần xem chương trình "Văn hóa dân tộc", của Đài truyền hình Việt Nam VTV, tôi lại cảm thấy nhức mắt. Bởi vì người phụ trách chương trình ấy luôn xuất hiện với cái vẻ mỹ miều, cặp mắt sắc xảo, và giọng nói rất đanh. Đó chính là Kiều Trinh. Dân mạng không còn lạ gì Kiều Trinh là con gái nguyên Uỷ viên trung ương đảng, Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam Vũ Văn Hiến. Cô sinh năm 1975, nguyên phóng viên văn hóa Ban thời sự .
Năm 2001, Kiều Trinh được cử sang Thụy Điển 3 tuần. Ngay tuần đầu, ngày 11-2-2001, cô đã bị cảnh sát thành phố Kalmar bắt vì tội ăn cắp hàng trong siêu thị. Lúc đầu cô nàng chối bai bải, nhưng khi mở băng ghi hình thì phải cúi đầu nhận tội. Cô nàng đã ăn cắp ở Orebro, Kaimar số mỹ phẩm trị giá 400 đô la. Số tiền đó không lớn, nhưng ở Thụy Điển người ta trị ăn cắp, tham nhũng rất nghiêm, nên theo luật Kiều Trinh phải ngồi tù.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Khước từ thỏa hiệp để lựa chọn tự do


Khước từ thỏa hiệp để lựa chọn tự do


Nhã Thuyên phỏng vấn Lý Đợi và Bùi Chát

Sau bài “Cú giãy cuối cùng của nền phê bình chỉnh huấn“, tôi nhận được phản hồi từ một độc giả ở trong nước rằng nền phê bình ấy vẫn còn đó, vẫn hàng ngày hàng giờ sống ở khá nhiều giảng đường đại học Việt Nam. Bài “xã luận” của báo Văn nghệ về vụ “luận văn Mở Miệng” củng cố thêm sự hoài nghi về cái chết dường như được báo trước quá sớm ấy. Đồng thời tôi được biết những thông tin sau đây: 1. Nhã Thuyên (Đỗ Thị Thoan), tác giả bài luận văn, là giảng viên tại Khoa Ngữ văn Trường ĐHSP Hà Nội từ tháng 9 năm ngoái, đã bị trường cho thôi việc ngay khi có dư luận về loạt bài của ông Chu Giang Nguyễn Văn Lưu trên Văn nghệ TP HCM và Hội nghị Lý luận Phê bình Toàn quốc lần thứ  ba ở Tam Đảo; luận văn của Nhã Thuyên đã bị rút khỏi thư viện của trường. 2. Một hội đồng xét lại luận văn này – trong đó có GS Phong Lê, cựu Viện trưởng Viện Văn học và PGS TS Phan Trọng Thưởng, Viện trưởng Viện Văn học, Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học, Nghệ thuật Trung ương – sắp công bố kết quả giám định mà ai cũng có thể đoán trước. 3. PGS TS Nguyễn Thị Bình, người hướng dẫn nghiên cứu sinh Nhã Thuyên, sắp thôi chức chủ nhiệm bộ môn Văn học Hiện đại Việt Nam tại trường.

Quả thực tôi đã nhầm ở một điểm: sự cám dỗ của chính thống. Cũng trong những ngày này, “Lớp tập huấn Quan điểm của Đảng về văn học, nghệ thuật và hoạt động phê bình văn học, nghệ thuật năm 2013″ diễn ra khắp các tỉnh thành trong nước. Trước khi xem xét và lí giải kĩ lưỡng hơn nhận định “cú giãy cuối cùng” ở một bài viết khác, tôi muốn giới thiệu lại bài phỏng vấn đã đăng trên Da MàuTiền Vệ, do Nhã Thuyên thực hiện với Lý Đợi và Bùi Chát năm 2011, sau thời gian hoàn thành “luận án Mở Miệng”. Ở đây tài năng, bản lĩnh, tư duy và kiến thức của những đồng nghiệp còn rất trẻ này khiến tôi cảm phục, còn sự nghiêm túc và lịch duyệt của họ khiến tôi ái mộ. Văn học Việt Nam lẽ ra phải hãnh diện vì có một thế hệ như thế. Họ làm nên một phần quan trọng sự lạc quan của tôi.
Ngày 17 tháng 7 năm 2013

Phạm Thị Hoài 

________

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Thơ Đường nhân chuyến thăm Cố đô


Thơ Đường nhân chuyến thăm Cố Đô

 

           Đặng Văn Sinh



   渡大

                              

 




              , ,



Phiên âm:



Độ Đại Linh giang(1)



                        Đặng Văn Sinh                      



Thử địa tiền triều tằng huyết chiến

Qua mâu ảnh chiếu ảm sầu vân

Chí kim khách đáo Linh Giang thượng

Vãng sự, hồi đầu ức cổ nhân.

                       

                  Đại Linh giang, thu nguyệt, Bính Tuất niên       

 

Dịch nghĩa:



Qua sông Gianh



Đất này triều trước đã từng là nơi huyết chiến

Ánh giáo gươm chiếu lên làm tối đám mây buồn

Đến nay khách viếng thăm sông Gianh

Ngoảnh đầu nghĩ đến chuyện cũ, nhớ người xưa.



                      Sông Gianh, mùa thu, năm Bính Tuất



Dịch thơ:



Qua sông Gianh 

                          

Nơi đây huyết chiến ngày xưa

Giáo gươm lóe chớp rơi mưa mây sầu

Sông Gianh khách đến bấy lâu

Người qua chuyện cũ ngoảnh đầu lệ rơi.



                               Nguyễn Đào Trường



Đất này huyết chiến nghiêng triều trước

Gươm giáo ánh mây cũng sẫm mờ

Khách đến sông Gianh, trên sóng dội

Ngoảnh đầu nghĩ lại, nhớ người xưa.



     Duy Phi

                       

Giáo dục khai phóng, con đường xa ngái…



Giáo dục khai phóng, con đường xa ngái… (*)
PGS TS Hoàng Dũng

Đại học Việt Nam từng trải qua nhiều đợt cải cách để mong chấm dứt tình trạng đào tạo “học sinh cấp 4”, chất lượng đầu ra không cung ứng nổi cho thị trường lao động đòi hỏi cao. Nhưng trong bảng xếp hạng đại học thế giới của Times Higher Education – một trong những ấn phẩm xếp hạng khách quan và uy tín nhất toàn cầu – đến nay vẫn không có một trường đại học nào của quốc gia 90 triệu dân này lọt vào danh sách 400 đại học ưu tú nhất.
Là người hàng ngày trực tiếp giảng dạy trên giảng đường đại học, PGS TS Hoàng Dũng nói:
Bất chấp chúng ta có những nhà khoa học tầm cỡ thế giới, học sinh chúng ta đoạt nhiều giải thưởng trong các kỳ thi quốc tế, giáo dục Việt Nam vẫn bị đánh giá thấp – nghịch lý ấy từ lâu không còn làm ai ngạc nhiên.

Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới'



'Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới'
Báo VnExpress vừa có bài phỏng vấn Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền nhân vụ án oan 10 năm của ông Nguyễn Thanh Chấn, trong đó ông Quyền khẳng định : "So sánh với quốc tế, cơ quan điều tra Việt Nam là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới, phá án rất nhanh". Chúng tôi thấy trên mạng đoạn văn ngắn sau đây, được phép của tác giả - không muốn nêu tên -, xin chép lại hầu bạn đọc.

Tiểu đồ đệ của một cao tăng



Tiểu đồ đệ của một cao tăng

Truyện cực ngắn. của Nguyễn Hoa Lư

Trong núi Tiên Sơn, dưới những rặng thông già có một ngôi chùa cổ. Trụ trì ngôi chùa là một cao tăng đã công phu tu hành trong núi này hơn 50 năm. Thiên hạ truyền tụng nhiều truyền thuyết về vị cao tăng này. Họ quả quyết, những đêm khuya trăng sáng, từng đoàn hổ gấu hươu nai lợn rừng vượn khỉ kéo nhau đến trước thiền đường cung kính dâng hoa trái lễ Phật rồi ngồi chật cả thiền đường nghe sư thầy đọc sách, giảng kinh.
Dưới chân ngọn núi Tiên Sơn có một hồ rộng và sâu. Vào mùa mưa bão, sóng nước ầm ầm vang xa mấy dặm, vì vậy mà có tên Biển Hồ.
Một ngày nọ, có chú tiểu đến xin làm đệ tử.