Kinh hãi nền tư pháp tàn bạo
Đỗ Thúy Hường
Tôi viết bài này dĩ nhiên
muốn nhiều người đọc, nhưng trước hết tôi mong mỏi 3 triệu đảng viên của đảng
CSVN - gồm cả công an - sẽ đọc. Tôi biết ơn, nếu ai đọc xong lại giới thiệu cho
những đảng viên quen biết cùng đọc
.
Xuất phát từ cách cai trị
dựa trên nguyên tắc chuyên chính vô sản, nền tư pháp của chế độ Nga Xô - ngay
từ giai đoạn đầu của nó (là chế độ XHCN) - đã thể hiện đầy đủ sự tàn bạo, phi
nhân tính. Một nguyên nhân: nó yếu, nó đi ngược quy luật. Nói khác: nó phản
động. Do vậy, nó tàn bạo.
Tôi không nói về chủ nghĩa Cộng Sản. Đó là hệ thống
lý thuyết đẹp đẽ, mà mọi người có quyền theo hoặc không theo. Tôi nói về chế độ
Cộng Sản, là cái đã từng và còn đang được thực hiện. Hội Đồng EU ra Nghị
Quyết lên án chế độ CS (hiện thực) chứ không lên án chủ
nghĩa CS. Không khó để phân biệt hai thứ.
Tôi đã đọc ở đâu đó, cái
câu: Mọc lên từ nền kinh tế nông nghiệp lạc hậu, chỉ có thể là một chế độ phong
kiến chuyên chế - dù nó tự phong là chế độ gì. Thảm kịch này xảy ra ngay ở thế
kỷ XX, khi cách mạng tư sản ở Pháp, Mỹ... đã xảy ra trước đó trên 100 năm. Đó
là trường hợp nước Nga xô viết và các nước lấy đó làm tấm gương. Chúng giống
nhau về từ kinh tế tiểu nông đi lên, mà cứ vội "bỏ qua" chế độ tư
bản...
Bên Nga và Liên Xô
Trước 1917 Nga là nước quân
chủ (phong kiến) với kinh tế tiểu nông; giai cấp tư bản còn phôi thai, lẽ ra
Cách mạng Tháng Mười phải là một cuộc cách mạng tư sản, thì Lênin lại "bỏ
qua" TBCN để "tiến thẳng" lên XHCN. Bi-thảm kịch xảy ra trên
phạm vi toàn xã hội với hàng trăm triệu dân. Giai cấp phong kiến, điền chủ, phú
nông - kể cả hoàng gia đã đầu hàng - đương nhiên bị khủng bố, tàn sát tận gốc
rễ - đã đành - mà giai cấp tư bản cũng chịu chung số phận bi thảm đó. Tất
nhiên, có những phiên tòa, kiểu "trình diễn", và án tử được thi hành
ngay sau khi tuyên. Nếu đảng viên CSVN không hình dung nổi kiểu "tòa
án" xô viết, xin cứ hỏi những người già về các cuộc xử bắn "tại
chỗ" những ai bị quy là địa chủ vào năm 1953-1955 ngay trên đất nước ta.
Không những "kẻ thù giai cấp" bị diệt, mà
đảng CS Liên Xô còn nghĩ ra loại "kẻ thù của nhân dân" để tiêu diệt
ngay các đồng chí của mình. Đợt tàn sát đẫm máu nhất xảy ra ở thập kỉ 30 (thế
kỷ trước), với tên lịch sử là Đại
Thanh Trừng. Cỡ ủy viên Bộ Chính trị, như Grigory Zinoviev và Lev Kamenev mà còn bị tra tấn, bức cung,
đến phải nhận tội - dù biết rằng sẽ bị kết án tử hình; thử hỏi biết bao người
dân lương thiện không những chết oan mà còn bị bôi nhọ sau khi chết.
Số phận gia đình Kamenev
Sau khi giết ông, chế độ đã
giết con trai thứ hai của ông (Yu. Kamenev, 30-1-1938, ở tuổi 17), rồi đến con
trai cả của ông, là AL. Kamenev (15-7-1939, ở tuổi 33). Vợ ông, Olga, bị xử bắn
ngày 11-9-1941, cùng với 160 tù nhân chính trị khác. Chỉ đứa con trai út ,
Vladimir Glebov, sống sót trong nhà tù và các trại lao động, đã qua đời vào năm
1994.
Chế độ Xô Viết sụp đổ đã
trên 20 năm, do vậy xin phép không nêu làm ví dụ các vụ án oan thấu trời mà nạn
nhân giống như Minh Phụng và Nguyễn Thanh Chấn của Việt Nam. Số nạn nhân ở Liên Xô không
dưới 100 triệu người.
Bên Tàu
Không kể những vụ trừng trị nội bộ, mà đảng CS Tàu
cũng tất yếu phải có (ví dụ Mao giết Lưu Thiếu Kỳ, Lâm Bưu...), thì cái chết
của bốn chục triệu nạn nhân của Đại
Nhảy Vọt và
Cách
Mạng Văn Hóa đều là oan ức. Cũng có những tòa án nào đó, với nét chung là do kẻ sát
nhân lập ra, cử bọn sát nhân cấp dưới ngồi xử người lương thiện mà không dựa
vào luật nào, không có luật sư... Không khó để tìm hiểu ngọn ngành, và không
phải là không bổ ích... nhưng dẫu sao, chuyện xảy ra đã trên-dưới nửa thế kỷ.
Vấn đề là sang đến thiên niên kỷ II chuyện này còn tiếp tục hay không. Đáng
kinh hãi là vẫn rất phổ biến. Chỉ cần nêu vài trường hợp được nói đến năm 2013,
trong đó các nghi can bị tra khảo, ép cung, tới mức "thà nhận để sớm được
chết còn hơn là sống trong tình trạng đau đớn, bế tắc" hiện tại. Đủ thấy
nền tư pháp cộng sản tàn bạo cỡ nào.
Xin dẫn ra 3 trường hợp mà
báo chí Việt Nam
nêu ra ngay trong tháng 11 này.
Anh này là nhân viên bảo vệ,
quê ở Hồ Bắc. Ngày 11-11-1994, lúc 28 tuổi, anh bị cảnh sát bắt giữ với cáo
buộc đã sát hại vợ mình. She bị bắt vì sau 3 ngày, vợ anh, chị Zhang Zaiyu mất
tích, thì cảnh sát địa phương phát hiện thấy một xác phụ nữ đang phân hủy ở hồ
nước gần nhà và She Xianglin bị coi là nghi phạm chính. Trong suốt 10 ngày điều
tra xét hỏi, She kiên quyết chối tội nhưng do bị cảnh sát đánh đập, tra tấn và
không cho ngủ... cuối cùng anh đành nhận bừa: "thà chết còn hơn". Từ
mức án từ hình, sau 4 lần xử ở 3 cấp tòa, do thiếu chứng cứ thuyết phục, án
được giảm xuống còn 15 năm tù giam. Anh đã thụ án 11 năm ròng rã, bỗng nhiên
ngày 28-3-2005 vợ anh... lù lù về lại gia đình. Té ra, người đàn bà bị bệnh tâm
thần này tự ý bỏ nhà ra đi, rồi lấy chồng khác, sinh con... Nay, bỗng nhớ gia
đình cũ, về thăm, chơi...
Nghi phạm và vợ đều là cảnh
sát. Tháng 4-1998, nữ cảnh sát Wang Xiaoxiang và một đồng nghiệp nam bị bắn
chết trong một chiếc xe hơi. Người chồng liền bị bắt vì bị coi là giết vợ do
ghen tuông. Ban đầu, nghi phạm kiên quyết chối tội, nhưng chỉ sau ít lâu được
đồng nghiệp điều tra, "bỗng dưng" cảnh sát Du Peiwu nhất nhất nhận
tội. Ngày 5-2-1999, Tòa án trung cấp thành phố Côn Minh xử Du Peiwu với mức án
tử hình.
Câu hỏi đặt ra là: Tại sao
Du Peiwu lại nhận tội, dù anh biết sẽ bị án tử? Vả lại, khi mới bị bắt, Du đã
cương quyết phủ nhận mọi cáo buộc, thì... tại sao sau đó lại “sốt sắng” nhận
tội? Sau này, khi kể lại với công ty luật bảo vệ cho mình, Du Peiwu nói: “Từ
30-6 đến 19-7, liên tục 21 ngày đêm tôi bị tra tấn cho tới khi thể chất và tinh
thần không thể chịu đựng được nữa. Chỉ biết khi ấy tôi không muốn sống thêm
chút nào nữa và quyết định sẽ chết đi càng sớm càng tốt.
May, án chưa thi hành, thì
tháng 6-2000, cảnh sát Vân Nam
phá được một băng nhóm tội phạm chuyên ăn cắp xe hơi. Trong quá trình xét hỏi,
một tên trong nhóm thú nhận y mới là thủ phạm giết hại vợ Du Peiwu và đồng
nghiệp. Khám nhà tên này, cảnh sát đã tìm thấy khẩu súng lục của nạn nhân...
Ngày 11-7-2000, Tòa án nhân dân tỉnh Vân Nam tuyên bố Du Peiwu vô tội.
-
Chết rồi mới được giải oan. Hai vụ nói trên, dẫu sao nạn nhân còn được sống. Vị
nào thấy thích thú xin tự tìm đọc chi tiết về một vụ án được giải oan sau khi
chết: Vụ
án tử hình... nhầm người.
.
Bên ta
Không kể hàng trăm ngàn người bị tử hình trong cải
cách ruộng đất vì bị vu oan là "cường hào, ác bá", rồi những người bị
quy là "thế lực thù địch"... Hãy nói về những người bị gán cho
"tội" chống lại đường lối, chính sách của Nhà nước XHCN, trong thời
gian chưa xa. Một thời, rộ lên chuyện "hình sự hóa" những vụ dân sự.
Xin đọc lại vụ Tăng Minh
Phụng bị tử
hình oan ức và vụ án Liên Khui Thìn
suýt bị chết
oan.
Còn hiện nay? Đang là chuyện
thời sự khi phát hiện ông Nguyễn Thanh Chấn bị oan. Cứ xem cách phát biểu và
cách "chữa cháy" của các quan chức hệ tư pháp, chúng ta thấy ngay:
sai lầm thuộc hệ thống, bản chất, chứ không phải là cá biệt, hãn hữu.
Câu hỏi
1- Không kể những người dân
yếu đuối, lúc nào cũng sợ sệt (như Nguyễn Thanh Chấn) mà ngay các đảng viên
trung dũng, các chiến sĩ cảnh sát kiên cường - được giáo dục đầy đủ về lòng
trung thành, bất khuất... nếu một khi bị nghi là mắc trọng tội, bị công an Việt
(hoặc Trung Cộng, hoặc Nga Xô) dùng "nghiệp vụ" điều tra, liệu họ sẽ
chối tội đến cùng hay sẽ "tiến tới"... nhận tội?
Tất nhiên, họ hiểu rằng nhận
tội là sẽ chết; nhưng ngay lúc ấy vẫn chưa chết ngay, mà trước mắt là thoát
khỏi cái hoàn cảnh "thà chết còn hơn". Sau nữa, họ thấy cần sống cho
qua cái "đận" này để hi vọng có mặt tại tòa để mà phản cung.
2- Câu hỏi tiếp: Đã có
trường hợp nào phản cung tại tòa mà được quan tòa minh oan chưa? Nếu bị oan, có
thể trông mong gỡ tội khi ra tòa - một khi đã tự viết hàng chục trang
"thành khẩn" nhận tội - hay không?
3- Hy vọng cuối cùng: Liệu
Viện Kiểm sát có đòi "điều tra lại" vì bản nhận tội mới chỉ là
"cung", chưa phải là "chứng"? Chỉ riêng vụ Nguyễn Thanh
Chấn, lẽ ra phải xử một vụ án mới (giám đốc thẩm) thì người ta lại "tái
thẩm" là đủ để có câu trả lời.
Đ.T.H.
Nguồn: BVN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét