Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

NGUYÊN KHÍ – tác phẩm mới nhất của nhà văn Hoàng Minh Tường, tác giả tiểu thuyết “Thời của Thánh Thần”, bị cấm xuất bản


NGUYÊN KHÍ – tác phẩm mới nhất của nhà văn Hoàng Minh Tường, tác giả tiểu thuyết “Thời của Thánh Thần”, bị cấm xuất bản 

Ghi chú: Được biết, cuốn sách này sẽ là cuốn đầu tiên NXB Dân Khí sẽ xuất bản trong tháng 1-2014.
Để biết về “NXB Dân Khí”, xin độc giả trở lại với Thông báo ngày 23-12-2013 của Diễn đàn Xã hội Dân sự.
Ngày 23 tháng 12 năm 2013, Cục trưởng Cục Xuất bản Bộ Thông Tin TuyênTruyền chính thức  thông báo với Giám đốc NXB Tri Thức rút phép xuất bản tác phẩm Nguyên Khí của Nhà văn Hoàng Minh Tường. Với lý do: 1- Bản thảo đã qua một vài nhà xuất bản nhưng bị từ chối. 2- NXB Tri Thức không có chức năng xuất bản sách văn học, mà Nguyên Khí thuộc thể loại tiểu thuyết. Không có văn bản. Vẫn thông báo miệng như thủ đoạn thường thấy của hệ thống  xuất  bản  báo  chí  và “ nền pháp quyền XHCN”(!)

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Khi nào một ngân hàng Việt Nam sụp đổ?



    Khi nào một ngân hàng Việt Nam sụp đổ?
TS. Phạm Chí Dũng
Gửi cho BBC từ Sài Gòn
Cập nhật: 11:24 GMT - chủ nhật, 8 tháng 12, 2013
Nhiều ngân hàng tầm cỡ của Việt Nam đang đối mặt khủng hoảng, theo tác giả
Sài Gòn đang bước vào thời tiết đẹp nhất trong năm, nhưng hàng chục ngàn nhân viên ngân hàng lại đang tiếp nhận cơ hội bước ra đường.
Kế hoạch sa thải hàng loạt của nhiều ngân hàng, trong đó có cả những ngân hàng lớn như Eximbank, Vietinbank, ACB, Techcombank… đã giáng một đòn khó hiểu đối với tầng lớp “cổ cồn trắng” trong khi chỉ còn hai tháng nữa sẽ đến cái Tết nguyên đán.
10-15% là tỷ lệ cắt giảm nhân sự của nhiều ngân hàng như thế. Một số ngân hàng khác, tuy không công bố, nhưng vẫn âm thầm kiên định chiến lược giảm thiểu các phòng ban. Gần Tết năm ngoái, một đợt sa thải cũng đã bộc phát, cho dù khi đó các ngân hàng còn đang cố giấu đi sự trả giá của họ.

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Kinh hãi nền tư pháp tàn bạo


Kinh hãi nền tư pháp tàn bạo



Đỗ Thúy Hường

Tôi viết bài này dĩ nhiên muốn nhiều người đọc, nhưng trước hết tôi mong mỏi 3 triệu đảng viên của đảng CSVN - gồm cả công an - sẽ đọc. Tôi biết ơn, nếu ai đọc xong lại giới thiệu cho những đảng viên quen biết cùng đọc

.

Xuất phát từ cách cai trị dựa trên nguyên tắc chuyên chính vô sản, nền tư pháp của chế độ Nga Xô - ngay từ giai đoạn đầu của nó (là chế độ XHCN) - đã thể hiện đầy đủ sự tàn bạo, phi nhân tính. Một nguyên nhân: nó yếu, nó đi ngược quy luật. Nói khác: nó phản động. Do vậy, nó tàn bạo.

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Chí Phèo – “Hậu” hiện đại



Chí Phèo – “Hậu” hiện đại

Phạm Lưu Vũ

Ta là một kẻ có chí. Điều này thì không cần phải nghi ngờ. Bước chân ra khỏi làng, ta lẩm nhẩm một câu vừa nghe được từ lão hàng xóm: “Đã mang tiếng ở trong trời đất / phải có danh gì với núi sông“.  Ta cần phải lập danh? Điều đó thì rõ rồi. Vấn đề là phải có một cái đích nào đó để phấn đấu, theo đuổi. Đuổi kịp rồi thì lại phải vượt qua, vượt càng xa càng tốt… Bình sinh, ta ghét cay ghét đắng sự tầm thường. Ta chỉ hâm mộ mỗi sự nổi tiếng mà thôi. Nổi tiếng – đó chính là cái đích phấn đấu của ta. Nhưng khái niệm ấy chung chung quá, trừu tượng quá. Phải tìm một cái đích trực quan hơn. Trên đời ai là người nổi tiếng nhất? Kẻ đó sẽ là cái đích cụ thể, bằng xương bằng thịt để ta phấn đấu, để ta đuổi kịp, đuổi kịp rồi vượt qua. Ta tìm đến một vị học giả ở phố huyện.
Nghe nói vị học giả này đọc nhiều sách lắm, đọc đến nỗi méo cả mồm đi. Trong nhà ông ta, sách chất cao đến trần, sách chật cả lối đi, thậm chí ngồi ỉa cũng phải dựa lưng vào sách… Chắc chắn vị học giả ấy sẽ tHỏa mãn yêu cầu của ta. Nghe ta hỏi, vị học giả méo mồm ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời: “Từ khi lão biết đọc sách đến nay, đã sáu chục năm có lẻ. Song chưa thấy ai nổi tiếng hơn cái lão Chí Phèo ở làng Vũ Đại!“. Chí Phèo là người nổi tiếng nhất? Vị học giả đó đã phán thì không thể sai. Vậy Chí Phèo sẽ là cái đích để ta vượt qua. Ừ thì Chí Phèo! Tay này ta biết. Có cả truyện viết về lão hẳn hoi. Cả cái làng Vũ Đại gì ấy nữa. Làng đó đâu có khác gì làng của ta. Cũng rặt một hạng nông dân chân đất mắt toét thấp cổ bé họng coi vợ như giời coi giời bằng vung coi vung bằng bảo bối… Vậy thì, làng Vũ Đại đã sản sinh ra một Chí Phèo – vĩ nhân nổi tiếng nhất mọi thời đại, tại sao làng ta lại không thể sinh ra ta, người sẽ còn nổi tiếng hơn cả Chí Phèo gấp nhiều lần?

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Tạp văn Phạm Lưu Vũ



Tạp văn Phạm Lưu Vũ

Thầy của Khổng Tử
 (Trích Luận ngữ Tân thư)

Tục nhân lỡ một người thầy thì ôm hận suốt đời. Thánh nhân lỡ một người thầy thì ôm hận nghìn thu. Tục nhân ôm hận vì không gặp cơ hội được trên người. Thánh nhân ôm hận vì cảm thấy có lỗi nặng với những đời sau. Việc hôm nay, té ra có nguyên do từ bao đời trước nữa. Ví dụ cái chuyện thật, giả của muôn đời. Muôn đời thật thà là món trang sức rẻ tiền của dối trá, dối trá là chủ nhân đích thực của thật thà. Than ôi! cái đạo nói thật chẳng phải tầm thường. Đến thánh nhân cũng muốn cầu còn chẳng được. Thế gian xưa nay vẫn leo lẻo đấy, cứ tưởng mọi chuyện rồi sẽ rõ như ban ngày. Vậy mà rốt cuộc, tìm mãi có thấy tí sự thật nào đâu. Chung quy cũng tại một bận lỡ làng của bậc Vạn Thế Sư mà sinh ra cả…

Âm nhạc kiểu Geisha



Âm nhạc kiểu Geisha


Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Vũ Kiều Trinh: Kẻ cắp Siêu Thị...



Vũ Kiều Trinh: Kẻ cắp Siêu Thị...

Trần Đức Thắng

  Vũ Kiều Trinh: Kẻ cắp Siêu Thị ở Thụy Điển, Anh Quốc, lại là người nói về Văn hóa dân tộc của Đài VTV
 
Mỗi lần xem chương trình "Văn hóa dân tộc", của Đài truyền hình Việt Nam VTV, tôi lại cảm thấy nhức mắt. Bởi vì người phụ trách chương trình ấy luôn xuất hiện với cái vẻ mỹ miều, cặp mắt sắc xảo, và giọng nói rất đanh. Đó chính là Kiều Trinh. Dân mạng không còn lạ gì Kiều Trinh là con gái nguyên Uỷ viên trung ương đảng, Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam Vũ Văn Hiến. Cô sinh năm 1975, nguyên phóng viên văn hóa Ban thời sự .
Năm 2001, Kiều Trinh được cử sang Thụy Điển 3 tuần. Ngay tuần đầu, ngày 11-2-2001, cô đã bị cảnh sát thành phố Kalmar bắt vì tội ăn cắp hàng trong siêu thị. Lúc đầu cô nàng chối bai bải, nhưng khi mở băng ghi hình thì phải cúi đầu nhận tội. Cô nàng đã ăn cắp ở Orebro, Kaimar số mỹ phẩm trị giá 400 đô la. Số tiền đó không lớn, nhưng ở Thụy Điển người ta trị ăn cắp, tham nhũng rất nghiêm, nên theo luật Kiều Trinh phải ngồi tù.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Khước từ thỏa hiệp để lựa chọn tự do


Khước từ thỏa hiệp để lựa chọn tự do


Nhã Thuyên phỏng vấn Lý Đợi và Bùi Chát

Sau bài “Cú giãy cuối cùng của nền phê bình chỉnh huấn“, tôi nhận được phản hồi từ một độc giả ở trong nước rằng nền phê bình ấy vẫn còn đó, vẫn hàng ngày hàng giờ sống ở khá nhiều giảng đường đại học Việt Nam. Bài “xã luận” của báo Văn nghệ về vụ “luận văn Mở Miệng” củng cố thêm sự hoài nghi về cái chết dường như được báo trước quá sớm ấy. Đồng thời tôi được biết những thông tin sau đây: 1. Nhã Thuyên (Đỗ Thị Thoan), tác giả bài luận văn, là giảng viên tại Khoa Ngữ văn Trường ĐHSP Hà Nội từ tháng 9 năm ngoái, đã bị trường cho thôi việc ngay khi có dư luận về loạt bài của ông Chu Giang Nguyễn Văn Lưu trên Văn nghệ TP HCM và Hội nghị Lý luận Phê bình Toàn quốc lần thứ  ba ở Tam Đảo; luận văn của Nhã Thuyên đã bị rút khỏi thư viện của trường. 2. Một hội đồng xét lại luận văn này – trong đó có GS Phong Lê, cựu Viện trưởng Viện Văn học và PGS TS Phan Trọng Thưởng, Viện trưởng Viện Văn học, Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học, Nghệ thuật Trung ương – sắp công bố kết quả giám định mà ai cũng có thể đoán trước. 3. PGS TS Nguyễn Thị Bình, người hướng dẫn nghiên cứu sinh Nhã Thuyên, sắp thôi chức chủ nhiệm bộ môn Văn học Hiện đại Việt Nam tại trường.

Quả thực tôi đã nhầm ở một điểm: sự cám dỗ của chính thống. Cũng trong những ngày này, “Lớp tập huấn Quan điểm của Đảng về văn học, nghệ thuật và hoạt động phê bình văn học, nghệ thuật năm 2013″ diễn ra khắp các tỉnh thành trong nước. Trước khi xem xét và lí giải kĩ lưỡng hơn nhận định “cú giãy cuối cùng” ở một bài viết khác, tôi muốn giới thiệu lại bài phỏng vấn đã đăng trên Da MàuTiền Vệ, do Nhã Thuyên thực hiện với Lý Đợi và Bùi Chát năm 2011, sau thời gian hoàn thành “luận án Mở Miệng”. Ở đây tài năng, bản lĩnh, tư duy và kiến thức của những đồng nghiệp còn rất trẻ này khiến tôi cảm phục, còn sự nghiêm túc và lịch duyệt của họ khiến tôi ái mộ. Văn học Việt Nam lẽ ra phải hãnh diện vì có một thế hệ như thế. Họ làm nên một phần quan trọng sự lạc quan của tôi.
Ngày 17 tháng 7 năm 2013

Phạm Thị Hoài 

________

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Thơ Đường nhân chuyến thăm Cố đô


Thơ Đường nhân chuyến thăm Cố Đô

 

           Đặng Văn Sinh



   渡大

                              

 




              , ,



Phiên âm:



Độ Đại Linh giang(1)



                        Đặng Văn Sinh                      



Thử địa tiền triều tằng huyết chiến

Qua mâu ảnh chiếu ảm sầu vân

Chí kim khách đáo Linh Giang thượng

Vãng sự, hồi đầu ức cổ nhân.

                       

                  Đại Linh giang, thu nguyệt, Bính Tuất niên       

 

Dịch nghĩa:



Qua sông Gianh



Đất này triều trước đã từng là nơi huyết chiến

Ánh giáo gươm chiếu lên làm tối đám mây buồn

Đến nay khách viếng thăm sông Gianh

Ngoảnh đầu nghĩ đến chuyện cũ, nhớ người xưa.



                      Sông Gianh, mùa thu, năm Bính Tuất



Dịch thơ:



Qua sông Gianh 

                          

Nơi đây huyết chiến ngày xưa

Giáo gươm lóe chớp rơi mưa mây sầu

Sông Gianh khách đến bấy lâu

Người qua chuyện cũ ngoảnh đầu lệ rơi.



                               Nguyễn Đào Trường



Đất này huyết chiến nghiêng triều trước

Gươm giáo ánh mây cũng sẫm mờ

Khách đến sông Gianh, trên sóng dội

Ngoảnh đầu nghĩ lại, nhớ người xưa.



     Duy Phi

                       

Giáo dục khai phóng, con đường xa ngái…



Giáo dục khai phóng, con đường xa ngái… (*)
PGS TS Hoàng Dũng

Đại học Việt Nam từng trải qua nhiều đợt cải cách để mong chấm dứt tình trạng đào tạo “học sinh cấp 4”, chất lượng đầu ra không cung ứng nổi cho thị trường lao động đòi hỏi cao. Nhưng trong bảng xếp hạng đại học thế giới của Times Higher Education – một trong những ấn phẩm xếp hạng khách quan và uy tín nhất toàn cầu – đến nay vẫn không có một trường đại học nào của quốc gia 90 triệu dân này lọt vào danh sách 400 đại học ưu tú nhất.
Là người hàng ngày trực tiếp giảng dạy trên giảng đường đại học, PGS TS Hoàng Dũng nói:
Bất chấp chúng ta có những nhà khoa học tầm cỡ thế giới, học sinh chúng ta đoạt nhiều giải thưởng trong các kỳ thi quốc tế, giáo dục Việt Nam vẫn bị đánh giá thấp – nghịch lý ấy từ lâu không còn làm ai ngạc nhiên.

Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới'



'Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới'
Báo VnExpress vừa có bài phỏng vấn Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền nhân vụ án oan 10 năm của ông Nguyễn Thanh Chấn, trong đó ông Quyền khẳng định : "So sánh với quốc tế, cơ quan điều tra Việt Nam là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới, phá án rất nhanh". Chúng tôi thấy trên mạng đoạn văn ngắn sau đây, được phép của tác giả - không muốn nêu tên -, xin chép lại hầu bạn đọc.

Tiểu đồ đệ của một cao tăng



Tiểu đồ đệ của một cao tăng

Truyện cực ngắn. của Nguyễn Hoa Lư

Trong núi Tiên Sơn, dưới những rặng thông già có một ngôi chùa cổ. Trụ trì ngôi chùa là một cao tăng đã công phu tu hành trong núi này hơn 50 năm. Thiên hạ truyền tụng nhiều truyền thuyết về vị cao tăng này. Họ quả quyết, những đêm khuya trăng sáng, từng đoàn hổ gấu hươu nai lợn rừng vượn khỉ kéo nhau đến trước thiền đường cung kính dâng hoa trái lễ Phật rồi ngồi chật cả thiền đường nghe sư thầy đọc sách, giảng kinh.
Dưới chân ngọn núi Tiên Sơn có một hồ rộng và sâu. Vào mùa mưa bão, sóng nước ầm ầm vang xa mấy dặm, vì vậy mà có tên Biển Hồ.
Một ngày nọ, có chú tiểu đến xin làm đệ tử.

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Giáo sư Huệ Chi “đạo văn” hay là nhà nghiên cứu Nguyễn Hòa vu khống ?

Giáo sư Huệ Chi “đạo văn” hay là nhà phê bình Nguyễn Hòa vu khống ?   
              (Bài đã đăng trên trang Diễn đàn)
              Đặng Văn Sinh  
                
       

 
Vẫn biết, với những ai không cùng chung một mặt bằng trong đối thoại, thì nhiều khi lên tiếng chất vấn, công kích người khác lại trở thành độc thoại, và người bị công kích mà không trả lời có thể càng thêm uy tín; nhưng sự im lặng của GS Nguyễn Huệ Chi trước những câu hỏi có vẻ thách thức của ông Nguyễn Hòa khiến chúng tôi, một người từ lâu có dõi theo con đường học thuật và hoạt động xã hội của GS Huệ Chi mà không có hân hạnh quen ông, từ chỗ tò mò đến băn khoăn tìm hiểu, và thấy đã đến lúc phải lên tiếng với công luận một đôi điều. Bài viết của chúng tôi gồm hai phần, nhằm giải đáp hai câu hỏi trong số ba câu của ông Hòa, còn câu cuối, ông mượn lại lời GS Nguyễn Đình Chú (một người thầy đáng kính), vì không phải là người trong cuộc, xin nhường cho người khác có đủ thẩm quyền hơn mình, bởi xét ra, câu hỏi ấy hẳn liên quan đến nội tình lịch sử một thời kỳ dài của Viện Văn học.

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Đâu là nơi duy nhất người Việt Nam không bị khinh bỉ?


Đâu là nơi duy nhất người Việt Nam không bị khinh bỉ?
Khánh Hưng

Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.


Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Chữ “nhẫn” hay chữ “nhận”

                   
                                                    Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp
              Hoàng Minh Tường

          Sự kiện Đại tướng Võ Nguyên Giáp ra đi và đám tang của ông đã mấy ngày nay là đề tài bàn luận sôi nổi khắp cả nước. Các cựu chiến binh và người về hưu, những người từng có thời gian là “ lính Tướng Giáp” hoặc từng gặp gỡ Đại tướng,  càng có nhiều chuyện giãi bày.
          Ngẫm lại cuộc đời của Đại tướng, người ta bàn nhiều đến chữ “nhẫn”.
          - Ông sống được với các đồng chí của mình cho đến tuổi Trời 103 là nhờ ông biết thờ chữ “nhẫn”: kiên nhẫn, nhẫn nhịn, nhẫn nại, thậm chí nhẫn nhục.
          Mở đầu cuộc bàn luận trong  buổi thể dục sáng của các cụ về hưu trong khu dân cư của tôi, là chuyên đề về Tướng Giáp và chữ “nhẫn” .

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Tiểu thuyết Đại gia: Đại già, Đại giả




Phạm Thành

Cảm nhận, không phải phê bình văn học, khi đọc tiểu thuyết Đại gia của nhà văn Thiên Sơn.
Phạm Thành
Chân dung Phạm Thành


Ấy là cảm nhận của tôi khi cố gắng đọc hết tập 1 và lướt nhanh qua tập 2 tiểu thuyết Đại gia của nhà văn Thiên Sơn.
Tôi nói phải cố gắng vì tạng óc đọc của tôi không có “ngăn” nào đồng điệu với cách viết tiểu thuyết trong Đại gia của Thiên Sơn.
Tôi đã lay lứt cả tuần mới đọc hết tập 1, vì cứ đọc được vàì chục trang thì không thể đọc tiếp nổi nữa, đành quẳng đi.
Quảng đi rồi, lại  nghĩ “thiên hạ đang ì sèo, lại có lệnh cấm của Bộ Văn Thể Du, hẳn có điều gì đáng đọc?” nên đầu óc lại hiện lên quyết tâm “phải đọc cho kỳ hết”.
Đọc hết, để xem căn cứ vào nội dung nào của tiểu thuyết mà Bộ Văn Thể Du lại ra lệnh cấm?.

Vụ Luận văn về Mở Miệng: còn cơ hội nào cho ngành KHXH&NV?


TS Nguyễn Thị Từ Huy
Vẫn biết rằng những gì nói ra ở đây có thể chẳng ai nghe, có thể chẳng nhận được sự hồi đáp nào, mà có khi lại tự gây nguy hiểm cho bản thân, chuốc lấy sự thù ghét của đồng nghiệp. Nhưng đã cầm bút thì không làm khác được.
Mặt tích cực của vụ đàn áp luận văn về Mở Miệng là gì? Là người ta đã tìm thấy cái gì đó để đàn áp. Nghĩa là Đỗ Thị Thoan và Khoa Ngữ Văn ĐHSPHN đã làm ra và thông qua một sản phẩm khoa học khiến cho phái thủ cựu phải nổi giận. Hãy hình dung nếu cả một nền nghiên cứu mà chỉ có các sản phẩm làm hài lòng phái thủ cựu thì khoa nghiên cứu văn học ở Việt Nam sẽ bi đát đến mức nào.

Miên man chuyện lễ tang tướng Giáp

      
                     Võ Văn Tạo

Gần 24 giờ sau khi đại tướng Võ Nguyên Giáp trút hơi thở cuối cùng tại Quân y viện 108 (18h09 ngày 4-10-2013, theo Võ Hồng Nam - con trai út ông), rất nhiều lão thành cách mạng, cựu chiến binh, trí thức và người dân rốt cuộc cũng nhẹ nhõm. Cuối chiều 5-10, một số báo điện tử nhà nước đưa tin: Văn phòng TW ĐCSVN vừa ra thông báo, sẽ tổ chức theo nghi thức quốc tang trong 2 ngày 12&13-10.
Trừ những người có quan hệ thân thiết với gia đình và thư ký tướng Giáp, phần lớn người biết sớm tin ông từ trần nhờ các hãng thông tấn nước ngoài kịp thời đăng tải. Các báo quốc doanh, phần sợ bị “trên” quở phạt, buộc “bóc” xuống như vụ cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt từ trần (!), phần bị chỉ đạo chờ “nhạc trưởng” TTXVN (!) “vung đũa”, ít nhiều đều có phần chậm trễ. (Trừ Tuổi Trẻ và Thanh Niên là 2 tờ báo “quốc doanh” đã nhạy bén đưa tin ngay chiều muộn 4/6 – BVN)
Câu đối kính viếng đại tướng Võ Nguyên Giáp của tiến sĩ Hà Sĩ Phu
Rất chuyên nghiệp, các hãng thông tấn nước ngoài hiểu, thông tin tướng Giáp, lẫy lừng danh tiếng thế giới, tạ thế ở tuổi ngoài bách niên, đặc biệt thu hút công chúng, không chỉ tại Việt Nam. Với báo giới, đó là sự kiện lớn, là tin “sốt”, đăng trước là thắng. Điều đó không phải nhận định chủ quan. Thực tế, hầu hết các báo, tạp chí lớn và có uy tín trên thế giới đều kịp thời đăng trên trang nhất, tin, bài, ảnh lớn nhân sự kiện tướng Giáp từ trần.

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

CHAO ÔI ! NHỤC NHÃ QUÁ ! LẠI MỘT QUẢ LỪA TẦM CỠ QUỐC TẾ NỮA


“Nhà thơ thần” Hoàng Quang Thuận, Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử, các nhà nghiên cứu và các cựu lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam đã bị Đại học Kỷ lục Thế giới lừa?
T.K.L

5 trụ cột của xã hội dân sự - việc cần làm ngay tại Việt Nam


5 trụ cột của xã hội dân sự - việc cần làm ngay tại Việt Nam

Nguyễn Thanh Dòng


Tôi đến YangGon – Myanmar những ngày đầu tháng 9/2013 trong một chuyến thăm các thành phố lớn cổ kính và nổi tiếng với hàng ngàn ngôi chùa, cùng phong cảnh và người dân hiền lành đáng yêu. Đất nước vẫn còn nguyên vẹn dấu vết của một thời độc đoán, độc tài và khép kín, nhưng giờ đã thực sự tắm rửa từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, đã khoác vào mình tấm áo cơ chế mới đẹp và rất hoành tráng bởi những cơ sở vật chất hạ tầng đường sá, hải cảng tầm cỡ quốc tế. Myanmar cổ kính, xinh đẹp và thật hiền hậu, khi du khách và các nhà đầu tư toàn thế giới đổ vào đây, coi đây là mỏ vàng cuối cùng của Châu Á, là nàng tiên ngủ say trong rừng giờ chuẩn bị tỉnh giấc. Và Việt Nam ta, con rồng xưa của Châu Á làm được gì, khi mà cơ chế ta đang vận hành thực sự lạc hậu và lỗi hệ thống?

Nhà văn Đông La từng chống đảng


Nhà văn Đông La từng chống đảng

Nguyễn Đăng Hiếu

Mấy ngày vừa qua, dư luận mạng xôn xao vì bài viết của nhà văn Trần Mạnh Hảo : Xin ông Đông La bỏ thói vu cáo chính trị hèn hạ in trên mấy chục mạng trong và ngoài nước, nhằm vạch mặt nhà văn Đông La từng là tên mật vụ chỉ điểm; bảy năm trước ( 2006) Đông La từng viết thư cho ông Tô Huy Rứa tố cáo ông Trần Mạnh Hảo phản quốc, phản đảng “ chống phá hung hăng nhất”, nhằm gợi ý cho trung ương và bộ chánh trị bắt ông Hảo.

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Tấm áo bạc của Thủ tướng

Tấm áo bạc của Thủ tướng



Nếu muốn quảng bá hình ảnh Việt Nam, nguyên thủ quốc gia sẽ phải mặc gì, cầm ví gì, đi xe gì cho thuần Việt? Áo dài, giỏ mây và xe đạp Thống nhất chăng!
Người Thái đã tranh cãi kịch liệt sau khi một bức ảnh cho thấy nữ Thủ tướng Thái Yingluck Shinawatra mặc một chiếc áo bạc màu trong một chuyến thăm chính thức nước ngoài.
Người ta “bắc kính lúp” để phát hiện phần bạc màu xuất hiện trên phía túi phải, tay trái và gần ve áo phải của chiếc áo vest mà bà Thủ tướng mặc. Những chỉ trích, bắt đầu bằng mấy chữ “thể diện quốc gia”, nhấn mạnh chi tiết chiếc áo bạc đó xuất hiện trong đúng chuyến tham Milan, kinh đô thời trang từ lâu tầm cỡ đã vượt biên giới Italia.

Tự xử dân chúng hay tự xử chính quyền?

Tự xử dân chúng hay tự xử chính quyền?
Phạm Chí Dũng

Thói hoang tưởng quyền lực được sinh thời bởi ý thức hệ cầm cố đã tạo nên vô số món nợ phải đòi trong đầu óc dân quyền. Tự xử của dân cũng vì thế mang hơi hướng tự xử của chính quyền.
5 ngày sau vụ Đặng Ngọc Viết bắn các cán bộ quản lý quỹ đất ở Thái Bình, một số đại biểu quốc hội Việt Nam mới lần đầu tiên “thảo luận tập trung” về hiện tượng “tự xử” đang có chiều hướng lan rộng và “có dấu hiệu nguy hiểm” trong dân chúng.
Tự bắt trộm chó, tự thuê xã hội đen đòi nợ, tự thiêu, tự bắn cán bộ… - những hành tung mang tính “tự xử” đã xảy ra suốt mấy năm suy thoái kinh tế vừa qua, nhưng cho đến tận bây giờ mới được thừa nhận “có phần trách nhiệm của chính quyền địa phương”.
Cho đến khi cơn khủng hoảng chết chóc đã cận kề ngay trước mũi, vài người đại diện cho dân chúng mới dám hé lộ ngoài hành lang về tình trạng “chính quyền địa phương bất động”.
Với tất cả những động thái “hành là chính” đang có chiều hướng bất động một cách nguy hiểm như thế, hẳn đó cũng là một nguồn cơn để nảy sinh ra lời “hiệu triệu cứu quốc” dưới đây.
Hiệu triệu cứu quốc!
 “Thông báo với toàn thể nhân dân. Hiện nay đang có một đám người lạ mặt, đầu trọc, xăm trổ đầy mình, có hành vi côn đồ, dùng kiếm, dùng dùi cui, đuổi đánh, dọa đâm, chém, giết dân lành. Mọi người, ai có cuốc, xẻng, gậy gộc ra ứng cứu. Giặc đang càn quấy dân làng, mọi người tập trung mau để đánh giặc! Loa, loa, loa…” - ông trưởng thôn Đồng Quân gào vào loa phóng thanh, và từ chiếc loa này như vang dội âm thanh hiệu triệu một mất một còn vào những ngày kháng chiến cứu quốc.